Bài thơ số 24

Thu đến thu đi, lá đỏ rơi
Vàng xanh đỏ ngát, cũng có thời
Đông sang giá tuyết cây còn bỏ
Nở được bảo lâu, 1 cuộc đời??
Gió thổi mây bay, đổi cả Trời
4 mùa cây đổi, Đất còn vơi
Thời thế trôi không đợi ai cả
Thân người để học, lại ham chơi?
Đến khi đông đến, hết 1 đời
Lá vàng úa rụng để thảnh thơi
Trở về cát bụi không còn mãi
Gió thổi liu hiu chẳng 1 lời…
Mà sao xuân đến, hoa khai mới?
Lá mọc xanh tươi rộ khắp nơi
Mọi vật sinh sôi, mọi vật đổi
Chỉ còn lòng người, vẫn Mê thôi..






