Thơ của Trần Phan Khánh Nam
Bài thơ số 01
Người đến, người đi, người xa lạ

Người đến, người đi, người xa lạ

Người còn ở cạnh, người đi xa

Người thì đưa phước, người đưa hoạ

Người là vay trả, người với ta

Người tu thành phật, người thành ma

Người nắm chặt tay, người buông xả

Người thêm, người bớt, người an hoà

Người cười, người khóc, người nhận ra

Người là vậy đó, gần mà xa

Lúc đến lúc đi, lúc nhạt nhoà

Lúc là người dưng, là nước lã

Lúc là vợ chồng, là mẹ cha

Duyên người mãi vậy, là vay trả

Sáng nở tối tàn, đẹp như hoa

Gieo gì gặt nấy, là nhân quả

Nhưng gì cũng vậy, đều sẽ qua..