Bài thơ số 17

Không thừa, không thiếu, vừa Không?
Hiểu nhiều, hiểu ít, mà không hiểu mình
Thông minh chẳng hẳn sẽ linh
Vô minh là chẳng biết mình là ai
Thế nào là đúng là sai
Trời kia là một, phân hai làm gì
Trắng bạch hay thể đen xì
Đều là 1 sắc từ tuỳ nhãn quan
Người dù phận nữ phận nam
Từ do chỉ 1 chữ tham mà thành
Chắc chậm thì sẽ đi nhanh
Phúc hoạ duyên ác duyên lành trong nhau
Niềm vui sướng với khổ đau
Là cùng dòng chảy trước sau thôi mà
Thế gian có Thiện có Tà
Chỉ là đêm tối khi mà không trăng
Xưa nay vạn vật công bằng
Chẳng thêm chẳng bớt chỉ tằng tằng trôi
Phân chia là tại cái Tôi
Quên mình cùng tại 1 nôi sinh thành
Mê man tự đấu tự tranh
Mà quên mọi Pháp đều thành từ Không
Không tức thị Sắc, Sắc-Không
Không là bản tướng, chân không diệu kỳ






