
Khi xưa còn bé còn ngơ
Chỉ mong ngày tết còn vơ lì xì
Ăn ngon mặc đẹp mê ly
Lại còn nghỉ lễ có gì thích hơn
Tết thì không thể cô đơn
Người thân bằng hữu giang sơn sum vầy
thảnh thơi thăm đó thăm đây
Ngắm hoa khai nở ở cây Anh Đào
Lại không thể hiểu tại sao
Người già than thở kêu gào không thôi
“Thật là mệt cái thân tôi
Đến gần tết chỉ đứng ngồi không yên
Ước gì cái lễ tất niên
5 năm mới có 1 phiên thì mừng”
Nói vậy thật quá thẳng thừng
Mất đi không khí tưng bừng ngày xuân
Lớn lên mới trải gian truân
Chỉ trông ngày Tết quây quần đoàn viên
Chắc do cơm áo gạo tiền
Người ngừoi cứ chạy như điên ngoài đường
Vạn vật đang rất bình thường
Thình lình tết đến từ phương trời nào
Khi xưa thì chẳng làm sao
thi nay đã hiểu thế nào là lo
Từ việc bé đến việc to
Bao nhiều là thứ đắn đo trong lòng
Phú sinh nghi lễ chẳng mong
Càng thêm càng ít thong dong cho mình
Vì mong hiện rõ chữ Tình
Nên sinh trăm việc vô hình lo âu..
Thế nhưng có thấm gì đâu
Niềm vui ngày tết còn lâu mới mờ
Cả năm sẽ vẫn ngóng chờ
Gia đình sum họp đến giờ pháo hoa
Mùa đông chuyện cũ đã qua
Xuân sang khai mới bông hoa anh đào
Cũng mong bất cứ ngày nào
Trong lòng tươi mới thì thào tiếng xuân






