Thơ của Trần Phan Khánh Nam
Bài thơ số 26
Gió mát trăng cao phố ồn ào

Gió mát trăng cao phố ồn ào
Người qua người lại lòng lao xao
Cơm áo mưu sinh còn dang dở
Thôi mà bỏ mặc, sẽ ra sao?