Thơ của Trần Phan Khánh Nam
Bài thơ số 34
Em đẹp như gió, anh là cây

Em đẹp như gió, anh là cây

Gió thổi qua đây cây xào xạc

Vi vu, mình nhảy trong tiếng nhạc

Giúp cây đỡ lõng lạc cô buồn

 

Là cây chỉ biết đợi gió cuốn

Đợi lá rơi là úa nơi nầy

Chỉ gió mới đùa dạo quanh cây

Chỉ nhờ cây gió mới được trông thấy…