Bài thơ số 31

Cuộc đời là những cung đường
Lúc cao lúc thấp lúc trường lúc cong
Lộ trình ai đã lập xong
Đi nhanh hay chậm tại trong tâm mình
Thong dong là kẻ thông minh
Vội vàng là kẻ vô minh hận đời
Khi vui nhẹ bước rạng ngời
Khi buồn nặng bước trách đơi phong ba
Đích sao mãi tận trời xa
Luôn luôn biến đổi làm ta lạc đường
Lặp đi lặp lại vô thường
Thế mà gấp gáp đi tìm đích xa
Yêu đường, thong thả hát ca
Đang đi vô ý tìm ra điểm dừng…






